Trong một hệ thống vận hành với tốc độ cao như HUP, không phải ai cũng xuất hiện ở tuyến đầu. Có những người chọn đứng phía sau, không phải vì ít quan trọng hơn, mà vì họ hiểu rằng nếu phía sau không đủ chắc, phía trước khó có thể đi xa. Anh Phương là một trong những người như vậy.
Ban đầu, công việc đến với chị khá đơn giản: vận hành sân, xử lý booking, hỗ trợ khách hàng online. Những công việc lặp lại, dễ khiến người ta nghĩ rằng chỉ cần làm đúng là đủ. Nhưng càng làm, chị càng nhận ra rằng dù không trực tiếp gặp học viên, mọi thứ mình làm đều đang góp phần tạo nên trải nghiệm của họ. Đôi khi chỉ là một lịch sân được sắp xếp gọn gàng, một phản hồi đến đúng lúc, hay một vấn đề được xử lý nhẹ nhàng — nhưng chính những điều nhỏ như vậy lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Không cần phải xuất hiện ở trung tâm, nhưng cần đủ chắc để giữ cho mọi thứ vận hành theo đúng quỹ đạo của nó.— ANH PHƯƠNG, HUP TEAM
Có những thời điểm cao điểm, khi lịch bắt đầu chồng chéo, tin nhắn đến liên tục và mọi thứ trở nên gấp gáp hơn bình thường, công việc không còn là làm đúng quy trình nữa, mà là giữ cho mọi thứ không bị rối. Không cần phải xuất hiện ở trung tâm, nhưng cần đủ bình tĩnh để nhìn toàn bộ vấn đề, đủ nhanh để xử lý, và đủ chắc để giữ cho mọi thứ vẫn vận hành theo đúng quỹ đạo của nó.
Sự thay đổi của Anh Phương không đến từ một bước ngoặt lớn, mà đến từ chính những ngày làm việc như vậy. Từ việc chỉ tập trung vào phần việc của mình, chị dần học cách nhìn rộng hơn, chủ động hơn và sẵn sàng nhận trách nhiệm khi cần. Không phải là sự thay đổi quá rõ ràng, nhưng đủ để thấy mình đang trưởng thành từng chút một.
Khi nói về HUP, chị không dùng những từ quá lớn. Với chị, điều đặc biệt nằm ở cảm giác được làm việc trong một môi trường vừa đủ áp lực để cố gắng, nhưng cũng đủ thoải mái để được là chính mình. Ở đây, mọi người không chỉ làm việc cùng nhau, mà thực sự hỗ trợ nhau, theo một cách rất tự nhiên.
Nếu phải nói một câu về HUP, chị chọn cách nói nhẹ nhàng: đây không chỉ là nơi chơi pickleball, mà là nơi mọi người có thể kết nối và trở nên tốt hơn sau mỗi lần xuất hiện. Và với học viên, điều chị mong nhất là mỗi lần đến sân không chỉ là một buổi chơi, mà là một khoảng thời gian thật sự thoải mái và đáng nhớ.
Nếu một ngày rời đi, Anh Phương không nghĩ mọi người sẽ nhớ đến mình bằng những điều lớn lao. Chị chỉ hy vọng được nhớ như một người luôn có mặt khi cần, không né tránh công việc khó, và luôn cố gắng làm mọi thứ trọn vẹn nhất có thể.